Hẹn Ước Nhân Gian

Giới thiệu

Hẹn Ước Nhân Gian




Văn án:
 
Công chúa nhỏ thẹn thùng thủ lễ, khóc sướt mướt gả thấp cho tướng quân biên cương. Vốn tưởng rằng phải lấy một gã lưng hùm vai gấu, đầu báo mắt chó sói, ai ngờ khi khăn trùm được vén lên, thiếu niên mặc y phục đỏ, mắt như sao sáng, mặt như quan ngọc, đang cười hì hì nhìn mình.
 
Công chúa: “Hức… Ai?”
 
Không phải là yêu quái ăn thịt người chứ?
 
Đời này, hắn hào hoa phong nhã, giương cung cầm kiếm, là một tướng quân trẻ tuổi mang quân đi mở mang bờ cõi, vì muốn gia đình bình an, liền xin cưới công chúa, vốn muốn cùng nàng tương kính như tân. Nhưng không ngờ sau khi mở khăn trùm ra, bỗng chốc động tâm, vì nàng nguyện yêu trọn đời. Phu thê thiếu niên, nắm tay đến bạc đầu.
 
“Tình Lan, ta nằm mơ.” Bộ Khê Khách nói, “Trong mơ ta chết, nàng khóc rất thương tâm. Ta nói muốn nàng sống khỏe mạnh, không nên nhớ nhung ta. Trong mơ thấy nàng đau thương rơi lệ, ta rất không cam lòng.”
 
Tình Lan nói: “Mơ ngược với thực, chàng sẽ sống rất lâu.”
 
Bộ Khê Khách cười nói: “Được, đời này, ta và nàng sẽ thật dài thật lâu, vĩnh viễn ở cùng nhau.”
 
Tiêu Tình Lan vốn là một vị công chúa ở kinh đô được mẫu hậu và huynh trưởng Hoàng đế thương yêu, là viên ngọc trên tay của tiên đế bỗng chốc bị một tên tướng quân biên thùy gửi thư xin thú về làm thê. Từ cành vàng lá ngọc, sống trong nhung lụa vàng son nàng bỗng chốc phải gả về biên quan, nơi mà chỉ đi đường cũng mất hàng tháng ròng mới đến nơi.
 
Vốn dĩ Tình Lan nghĩ vị tướng quân con lai Hạ tộc kia là một tên lưng hùm vai gấu, thô bỉ kệch cỡm như những vị tướng khác nàng đã thấy, cái dạng cánh tay sẽ to bằng cái eo của nàng ấy. Nhưng sự thật thì không phải như vậy, khi được diện kiến phò mã của mình, Tình Lan đã dẹp hết những suy nghĩ vẩn vơ kia.
 
Bộ Khê Khách không hề như nàng tưởng tượng.
 
Bộ Khê Khách xuất thân nhà binh, phụ thân là Đại tướng quân cai quản binh lính tại vùng biên thùy Yến Xuyên, mẫu thân là Tộc trưởng Hạ tộc, mang trong người dòng máu lai Lương – Hạ.
 
Bộ Khê Khách tuy là một dũng tướng thiện chiến trên sa trường nhưng lại có dáng vẻ thư sinh, “công tử như ngọc”, môi hồng răng trắng, không hề có dáng vẻ “hổ báo cáo chồn”, “một cái miệng ăn cơm, một cái miệng để ăn thịt người” như Tình Lan suy nghĩ, trái lại còn phù hợp với hình tượng phu quân trong mộng của nàng nữa.
 
Từ lần đầu tiên vén khăn trùm đầu của công chúa, Bộ Khê Khách đã biết nàng chính là tình yêu của đời mình, không phải vì nhan sắc, không phải vì quyền thế, chỉ vì Tình Lan mang đến cho hắn một cảm giác: kiếp này mình phải yêu thương bảo vệ nàng chu toàn – như kiếp trước đã từng.
 
Truyện có đan xen vài yếu tố “tiền kiếp” khi đó hai người vẫn yêu nhau, vẫn hạnh phúc bên nhau nhưng chung quy vẫn còn nhiều tiết nuối thì ở kiếp này, dù họ không nhớ được kiếp trước ra sao nhưng những tiếc nuối đó đã được bù đắp.
 
Với thiết lập tính cách nhân vật là một vị công chúa thẹn thùng tuân theo quy củ với tướng quân mặt dày không màng quy tắc miệng lưỡi thế gian, truyện chắc chắc sẽ mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc mới lạ, mà hơn hết là ngọt ngào đến không có lối ra.
 
Với cốt truyện nhất kiến chung tình thì xuyên truyện là quá trình Bộ Khê Khách yêu thương nâng niu Tình Lan, dùng tình yêu của mình bù đắp cho việc nàng phải gả tha hương, xa rời vòng tay của Hoàng đế ca ca cùng mẫu hậu, xa rời sự phồn vinh thịnh vượng của Hoàng đô, để Tình Lan không cảm thấy lạc lõng hay u buồn.
 
Nói thì nghe rất có thẩm mỹ và nội hàm, tuy nhiên đối với mình truyện chỉ gói gọn trong hai từ “NGƯỢC ĐÃI”- Đúng vậy, chính là ngược đãi cẩu FA.
 
Với hành động quan tâm ân cần tinh tế và trình độ lời ngon tiếng ngọt của Bộ Khê Khách xuyên suốt cả truyện, đọc vừa thích vừa buồn. Thích vì vốn là team mê truyện sủng ngọt, truyện đúng gu và đúng loại mình luôn tìm kiếm. Còn buồn là buồn cho thân phận bèo dạt mây trôi vườn hồng mở cửa 24/7 nhưng không ai thèm vào, xem người ta ân ân ái ái mà trong lòng nước mắt chảy thành sông.
 
Bên cạnh câu chuyện của hai nhân vật chính ân ân ái ái đó, mình vô cùng ấn tượng với tiểu muội của Bộ Khê Khách, thường gọi là Kiểu Kiểu. Kiểu Kiểu có một biệt tài xuất hiện vô cùng đúng lúc, làm cho mình mỗi khi đọc đến đoạn ngọt ngào lại nơm nớp lo sợ Kiểu Kiểu sẽ xông ra, dùng khả năng ngây thơ vô số tội của mình mà phá đám.
 
Kiểu Kiểu là một nhân vật không thể bỏ qua của truyện, một tiểu cô nương có thể đem còi thổi ù tai phụ thân mình, dẫn công chúa tỷ tỷ leo tường ngắm tướng công, cũng có thể trù ẻo ca ca mình động phòng bất thành. 
 
Và thật sự Kiểu Kiểu trù ẻo linh nghiệm, Bộ Khê Khách phải trải qua biết bao nhiêu chuyện mới viên mãn được với kiều thê nhà mình. Tuy nhí nhảnh hoạt bát nhưng Kiểu Kiểu dù sao vẫn là một cô nương nhỏ tuổi, dễ lừa và dễ bị dọa, nghịch ngợm nhưng lại sợ bị ca ca đánh, rồi gãy răng cũng khóc bắt đền – đều tại ca ca nguyền rủa nhổ răng mình. Nói chung là đáng yêu cực kì.
 
Kết cục của truyện là một cái kết vô cùng viên mãn cho các nhân vật của truyện, phu thê Bộ Khê Khách – Tình Lan sau những thăng trầm chiến loạn lại hạnh phúc với nhau, hai nhi tử của họ cũng không phụ sự kì vọng của mọi người, hứa hẹn một tương lai quân lâm thiên hạ. Còn cô nương Kiểu Kiểu ngáo ngơ nghịch ngợm ngày nào cũng tìm được một lang quân có thể bao dung yêu thương nàng, cùng nàng rong ruổi khắp nơi
.
Ban đầu mình đọc “Hẹn ước nhân gian” là do tên truyện hay, nhưng khi đọc xong ấn tượng của mình là truyện cũng rất hay, chất lượng edit tốt và các nhân vật cực kỳ dễ thương. Truyện là một lựa chọn tốt cho các bạn yêu sủng thích sắc, muốn tìm một hố ít thăng trầm để đọc giải trí đó ạ.
 
______________
 
Review by #Hạ Tần – fb/ReviewNgonTinh0105
Bìa: #Cỏ Chiêu Nghi

***
Mồng ba tháng Chín năm Đinh Dậu, tướng quân trấn thủ Yến Xuyên Bắc Cảnh – Bộ Cố và con trai Bộ Khê Khách dẫn 10 vạn binh mã, cùng với Nhã Minh thành đánh lui 30 vạn đại quân Nguyệt Ngạn tộc, mối nguy Bắc Cảnh của Đại Lương được hóa giải.

 

Mười chín tháng Chạp năm Đinh Dậu, Bộ Cố đưa theo hạ lễ tới hoàng đô chúc mừng tân đế đăng cơ, được tân đế phong làm Đại tướng quân, phong con trai Bộ Khê Khách làm Phiêu Kỵ tướng quân.

 

Hai mươi mốt tháng Chạp, tân đế phong tam công chúa Tiêu Tình Lan làm Hòa Uyển công chúa, gả cho Phiêu Kỵ tướng quân Bộ Khê Khách.

 

Mồng bảy tháng Sáu năm Mậu Tuất, Bộ Khê Khách lấy được thủ cấp đại hãn Cam Đạt của Nguyệt Ngạn tộc, thu hồi đất ba thành Bắc Cảnh bị mất, rồi thừa thắng truy kích khiến Nguyệt Ngạn tộc phải bỏ vương thành Da Đô, lui về Tiểu Lâu Lan ở Nhung Châu, không dám xâm phạm biên giới Đại Lương nữa.

 

Hai mươi mốt tháng Bảy, phủ công chúa ở Nhã Minh thành được xây xong.

 

Hai mươi hai tháng Tám năm Mậu Tuất, Hòa Uyển công chúa được Lễ bộ thượng thư Phó Tề tháp tùng, rời khỏi hoàng đô.

 

Mồng ba tháng Chín, đội ngũ đưa dâu đến biên giới Yến Xuyên.

 

Sau khi đội đưa dâu qua thành quan thứ nhất của Bắc Cảnh, Vu ma ma bước chậm tới, nhắc nhở Tình Lan che lại khăn voan trên đầu.

 

Gần một tháng ròng đường sá xa xôi, ăn không ngon, ngủ không yên, cộng thêm sự bất an trong lòng, sắc mặt Tiêu Tình Lan tái nhợt như tờ giấy.

 

Vu ma ma liếc vào xe rồi vội vàng gọi người hầu tới dặm thêm son phấn.

 

Tiêu Tình Lan thừa dịp nghỉ ngơi, lén nhìn ra bên ngoài. Đập vào mắt nàng là một mảnh vắng lặng, cát vàng nối tiếp cát vàng, sắc trời ảm đạm, hoàn toàn không có chút sức sống nào.

 

Càng về phía Bắc càng hoang vắng.

 

Vùng đất hoang dã này chính là nơi về sau nàng phải sinh sống lâu dài.

 

Người hầu dặm son phấn xong xuôi rồi chỉnh lại khăn voan cho nàng, chiếc khăn màu đỏ đội xuống sao mà nặng trĩu.

 

Tiêu Tình Lan khẽ thở dài, trong lòng cảm thấy chua xót, lại thấp thỏm.

 

Vu ma ma nghe thấy, lòng thắt lại, rồi cũng thở dài hai tiếng, an ủi nàng: “Điện hạ đừng sợ, thân phận người tôn quý, nếu phò mã vô lễ, có lão nô ở đây, tuyệt không để hắn phạm thượng tới công chúa.”

 

Tiêu Tình Lan rũ mắt, khóe miệng hơi giật giật, muốn than thở nhưng sợ Vu ma ma nghĩ nhiều, chỉ đành nhịn xuống.

 

Môi nàng khẽ mở, giọng nhỏ nhẹ, “Ma ma, lời này đừng nên nói nữa.”

 

Nếu nàng đã phải gả cho vị tướng quân thô tục vô lễ kia, ma ma cứ khăng khăng muốn lôi uy nghi hoàng gia ra thì có ích lợi gì chứ?

 

Xa giá bỗng nhiên dừng lại.

 

Một lát sau, Lễ bộ thượng thư Phó Tề đến trước xe nàng, nói: “Điện hạ, phía trước là sứ giả tiếp thân mà Bộ tướng quân phái đến trước, phải dựa theo phong tục phương Bắc, làm chút nghi thức kính thần cầu phúc đã.”

 

Vừa dứt lời, Tiêu Tình Lan liền nghe được ba tiếng roi ngựa giòn giã cách đó không xa, tiếp đó là tiếng la hét thô lỗ.

 

“Ô —— Hung thần cút đi, phúc thần hạ xuống! Hồ tiên hồ tiên, mở đường cho tân nương!”

 

Ngay sau đó là một trận gào khóc loạn xạ và rống to.

 

Phó Tề sợ nàng không hiểu, giải thích: “Mẫu thân của Phiêu Kỵ tướng quân là người Hạ tộc, đây là lễ Hạ tộc đuổi quỷ mời hồ thần, có ý tốt, công chúa đừng sợ.”

 

Tiêu Tình Lan im lặng, sửng sốt một hồi rồi mới đáp: “Ta biết rồi.”

 

Đúng rồi, vị Phiêu Kỵ tướng quân nàng phải gả mang nửa dòng máu dị tộc.

 

Nghe nói Hạ tộc kia cũng giống Nguyệt Ngạn tộc, là vu tộc ở phương Bắc, sống hoang dã.

 

Đám sứ giả tiếp thân phía trước gào nháo một lúc lâu, nghi thức mời thần mới kết thúc.

 

Mấy vị sứ giả đeo mặt nạ hồ ly đập vỏ rùa, nhảy cẫng lên hoan hô một hồi. Sau khi được thông báo có thể đi, xe mới lại chuyển bánh.

 

Tình Lan vừa mới thở phào, cung nữ Oanh Ca đi theo bên cạnh nàng bỗng run rẩy nói: “Điện hạ, thật đáng sợ!”

 

Tình Lan nghe vậy, lòng chợt trầm xuống, hỏi nàng ta: “Đáng sợ chỗ nào?”

 

Oanh Ca nói: “Tướng người mấy sứ giả kia to lớn, giống như gấu mặc áo giáp vậy, tay cũng to bằng eo nô tỳ rồi!”

 

Tiêu Tình Lan sợ hãi bấm tay, rõ là sắp khóc, nhưng vẫn cố làm như không có chuyện gì, gặng hỏi Oanh Ca: “Họ đều là… dáng vẻ kia sao?”

 

Oanh Ca gật đầu: “Đều là dáng vẻ đó, aiz.”

 

Tiêu Tình Lan im lặng.

 

Nàng chưa từng gặp Bộ Cố, cũng chưa từng gặp Phiêu Kỵ tướng quân Bộ Khê Khách mình phải gả. Nàng mới chỉ thấy thủ cấp đại hãn Nguyệt Ngạn tộc bị Bộ Khê Khách chém xuống. Đó là một khuôn mặt lớn, râu ria mọc xồm xoàm, mắt to gồ lên như chuông đồng, hàm răng đen sì trông giống lão yêu quái hắc phong ăn thịt người, vô cùng xấu xí.

 

Khi đó, nàng nghe những tiểu thái giám kia nói, ở phương Bắc, gió tựa như đao, nước cứng đến nỗi có thể rèn sắt, còn có rất nhiều chó sói hoang. Cho nên người nơi đó đều có bộ dạng còn dọa người hơn cả sói, nếu không thì không thể sinh tồn được.

 

Tiểu thái giám nói: “Bộ Đại tướng quân tuy là người Đại Lương chúng ta, nhưng lớn lên ở Bắc Cảnh, lại cưới nữ nhân Hạ tộc của Bắc Cảnh, nô tài nghĩ, sợ là Bộ tiểu tướng quân sẽ mang dáng vẻ hung ác dọa đến cả sói như vậy…”

 

Ý nói rằng công chúa đừng ôm ảo tưởng nữa.

 

Lúc ấy, nàng còn không cam lòng, cố giữ một chút hi vọng nhỏ nhoi: “Nghe hoàng huynh nói… Phiêu Kỵ tướng quân còn trẻ, mới hai mươi tuổi, cũng chưa lập gia đình… Có lẽ Phiêu Kỵ tướng quân sẽ… bình thường hơn yêu quái Nguyệt Ngạn tộc kia một chút?”

 

“Sao có thể thế được!” Tiểu thái giám phất tay một cái, “Chủ tử, người đừng trách nô tài nói thẳng, thân mẫu Bộ tiểu tướng quân là người Hạ tộc đấy. Tuy Hạ tộc và Nguyệt Ngạn tộc là kẻ thù truyền kiếp, nhưng ngược lại mấy đời trước, bọn họ xuất thân là vu tộc ở cùng một nơi, cùng tông cùng giống, đều là man nhân Bắc Cảnh. Chủ tử thấy thủ cấp đại hãn Nguyệt Ngạn tộc rồi chứ? Tưởng tượng xem tướng mạo người Hạ tộc kia, chỉ sợ cũng không kém Nguyệt Ngạn tộc là mấy. Nô tài nghe nói nữ nhân Hạ tộc ấy à, người nào cũng như núi, tay to chân to, cánh tay như sắt, có thể siết chết một con sói lớn bằng người! Hơn nữa, nô tài may mắn được thấy sườn mặt của Bộ Đại tướng quân, Đại tướng quân cũng hùng dũng như núi vậy… Chủ tử, thân phụ mẫu đều như vậy thì ít nhất Bộ tiểu tướng quân cũng cường tráng thế này!”

 

Tiểu thái giám khua chân múa tay, vẽ ra một tòa núi lớn gấp hai, ba lần Tiêu Tình Lan nàng.

 

Tiêu Tình Lan kinh sợ tròn mắt, nấc lên một cái.

 

Tiểu thái giám hứng thú bừng bừng, tiếp tục nói: “Chủ tử à, các tướng sĩ trấn thủ biên cương nếu không có dáng vẻ kinh người như thế, sao có thể đánh lui được đám man nhân Nguyệt Ngạn tộc ăn thịt uống máu người kia?”

 

Tiêu Tình Lan lấy quạt che miệng, lần này, nàng dè dặt nấc một cái.

 

Lúc nàng còn thiếu nữ hoài xuân, từng mơ thấy một nam nhân thần bí, dù không rõ mặt nhưng cũng biết là vô cùng tuấn tú. Sau mấy lần mộng đứt quãng, nàng cảm thấy phu quân sau này của mình chắc cũng cao như người trong mộng vậy, mặt mũi thanh tú, tuấn mỹ vô cùng.

 

Đáng tiếc, năm mười bảy tuổi, hoàng huynh lại nói người nàng phải gả là Phiêu Kỵ tướng quân ở Yến Xuyên, Bắc Cảnh. Chó sói của thảo nguyên… chặt đầu đại hãn Nguyệt Ngạn tộc làm sính lễ cưới nàng,

 

Mặc dù tám phần biết phò mã của mình sẽ như yêu quái mang tướng mạo hung ác, lưng hùm vai gấu, nhưng Tiêu Tình Lan vẫn ôm hai phần hi vọng hắn không… “chó sói” như vậy.

 

Thế mà hôm nay, miêu tả của Oanh Ca đã khiến cho hai phần hi vọng của Tiêu Tình Lan vỡ vụn.

 

Đến cả sứ giả tới tiếp thân cũng to lớn như gấu vậy thì nàng còn trông cậy gì nữa.

 

Tình Lan thầm thở dài, đánh nát hình tượng người trong mộng mơ hồ ở đáy lòng, nhắm mắt cam chịu số phận.

 

Mời các bạn mượn đọc sách Hẹn Ước Nhân Gian của tác giả Phượng Cửu An.

Download

Hẹn Ước Nhân Gian

Bookmark (0)
ClosePlease login

Giới thiệu Hẹn Ước Nhân Gian Tweet! Văn án:   Công chúa nhỏ thẹn thùng thủ lễ, khóc sướt mướt gả thấp cho tướng quân biên cương. Vốn tưởng rằng…

Bookmark (0)
ClosePlease login